Felix Tran
FT

JOURNAL

Nhật Ký Felix

Nơi ghi lại hành trình tự học, xây dựng sản phẩm, thử nghiệm công nghệ và những bài học trong quá trình tự động hóa công việc.

Nội dung đang được cập nhậtKhoảnh khắc sẽ xuất hiện tại đây

NHẬT KÝ

Những câu chuyện sau từng khoảnh khắc

Khoảnh khắc 101
Châu Đốc, An Giang

Người ông quá cố và cái tên STEEL PIPE

Năm 16 tuổi, tôi từng bắt đầu một dự án rất non nớt, mang theo sự tò mò nhiều hơn là kinh nghiệm. Người ông quá cố của tôi không hiểu Bitcoin là gì, không biết dự án ấy sẽ đi về đâu, cũng chẳng biết những ống thép kia rồi sẽ dùng để làm gì. Nhưng ông vẫn chở tôi trên chiếc xe máy cũ, đi cùng tôi mua từng ống thép như thể ông đang chở cả niềm tin của mình đặt vào đứa cháu nhỏ. Sau này dự án thất bại, nhưng chuyến xe ấy thì ở lại mãi. Tôi đặt tên dự án là STEEL PIPE, dịch ra tiếng Việt là ống thép, không phải để nghe mạnh mẽ hơn, mà để mỗi lần nhìn thấy cái tên đó, tôi nhớ rằng đã từng có một người không cần hiểu giấc mơ của tôi, nhưng vẫn âm thầm tin tôi đến tận cùng.

Khoảnh khắc 202
Galaxy DT Cộng Hòa

Những buổi tối ở lại sau cùng

Có những ngày tôi ở lại công ty đến 9 giờ tối, không phải để chứng minh mình siêng hơn ai, mà để nhìn thật kỹ từng thao tác thủ công đang lấy đi thời gian của mọi người. Tôi tự hỏi: vấn đề nằm ở đâu, điều gì làm nhân viên chậm lại, và tại sao con người phải lặp lại những việc mà công nghệ có thể gánh bớt?

Khoảnh khắc 303
Galaxy DT Cộng Hòa

Vấn đề là có thật

Tôi thấy có người bỏ cả giấc ngủ trưa để kịp xử lý data, có người ở lại đến 8 giờ tối chỉ để hoàn thành phần việc lẽ ra nên nhẹ hơn. Những hình ảnh đó làm tôi không thể xem tự động hóa là một trò thử nghiệm nữa. Với tôi, nó bắt đầu trở thành một cách để trả lại thời gian và sức lực cho con người.

Khoảnh khắc 404
Phan Thiết

Những chuyến đi để hiểu nhau hơn

Team building, những chuyến đi xa, những buổi ngồi lại cùng nhau sau giờ làm đã cho tôi nghe được nhiều điều hơn các con số trên màn hình. Khi mọi người nói về áp lực, quy trình và những điểm nghẽn họ gặp mỗi ngày, tôi hiểu rằng muốn làm một công cụ có ích, trước hết phải hiểu người dùng như những con người thật.

Khoảnh khắc 505
Galaxy DT Cộng Hòa

Phiên bản đầu tiên

Tôi thử nghiệm phiên bản đầu tiên trên chính chiếc máy tính làm việc của mình. Khi những thao tác đầu tiên chạy được, cảm giác đó rất khó quên: vừa vui, vừa run, vừa không tin rằng một ý tưởng từng nằm trong đầu nay đã thật sự chuyển động. Nhưng niềm vui đó cũng nhanh chóng kéo theo thử thách đầu tiên.

Khoảnh khắc 606
Galaxy DT

Cú vấp khiến tôi nghiêm túc hơn

Tôi và cộng sự từng bị kỷ luật, từng bị phạt vì đã đi quá nhanh so với khuôn khổ lúc đó. Đó là một cú vấp đau, nhưng nó không làm tôi ghét con đường mình chọn. Ngược lại, nó khiến tôi hiểu rằng nếu muốn thay đổi cách con người làm việc, tôi phải làm sản phẩm chín chắn hơn, rõ ràng hơn và có trách nhiệm hơn.

Khoảnh khắc 707
Galaxy DT

Thử nghiệm lần đầu tại chính team mình

Khi phần mềm được dùng thử trong chính team của mình, tôi bắt đầu thấy một điều rất thật: sản phẩm không cần hoàn hảo ngay từ đầu, nhưng nó phải giải được nỗi đau thật. Những thao tác follow nhanh hơn, những phút giây được tiết kiệm lại, những ánh mắt bớt mệt hơn đã cho tôi thêm niềm tin để tiếp tục sửa và tối ưu.

Khoảnh khắc 808
Galaxy DT

Mồi lửa bắt đầu lan ra

Tôi đem phần mềm giới thiệu cho những người quen trong công ty, để họ dùng thử miễn phí trước khi quyết định có tin nó hay không. Tôi không muốn bán một lời hứa, tôi muốn họ tự cảm nhận giá trị. Từng lời giới thiệu, từng lần được ủng hộ đã biến một công cụ nhỏ thành một niềm tin lớn hơn tôi tưởng.

Khoảnh khắc 909
Những đêm sửa lỗi

Một lần sửa đến khuya

Có những lỗi nhìn rất nhỏ nhưng kéo tôi ngồi lại đến khuya. Sáng hôm sau, tôi không thể dậy nổi, đi làm muộn và bị mắng rất nhiều. Nhưng sau mỗi lần như vậy, tôi lại hiểu sản phẩm của mình sâu hơn một chút. Có những thứ người ngoài chỉ thấy là một nút bấm, còn với tôi là cả một đêm không ngủ để nó chạy đúng.

Khoảnh khắc 1010
Người dùng thật

Khi người dùng thật bắt đầu góp ý

Khi người dùng thật bắt đầu góp ý, tôi học được cách bớt yêu cái tôi của mình và yêu vấn đề của họ nhiều hơn. Có những tính năng tôi nghĩ là hay nhưng không ai cần, có những chi tiết rất nhỏ lại làm họ nhẹ đi cả ngày làm việc. Từ đó, tôi hiểu rằng sản phẩm tốt không phải thứ mình thích nhất, mà là thứ người dùng thấy biết ơn khi sử dụng.

Khoảnh khắc 1111
Những lần cài đặt đầu tiên

Niềm vui nằm ở hành trình

Điều đáng nhớ nhất không phải là những đồng tiền đầu tiên, mà là cảm giác vừa hồi hộp vừa vui khi đem phần mềm đến cho từng người. Mỗi lần cài đặt là một lần tôi thấy ý tưởng của mình bước ra khỏi chiếc máy cá nhân và chạm vào công việc thật của người khác. Đó là thứ cảm xúc tiền không thể thay thế.

Khoảnh khắc 1212
Tera Smart

Khi sản phẩm đủ trưởng thành

Đến lúc giao diện rõ ràng hơn, tính năng ổn định hơn và trải nghiệm đủ tốt để bán rộng rãi, tôi biết Tera Smart đã bước sang một giai đoạn khác. Nó không còn là một bản thử nghiệm âm thầm nữa. Nó trở thành một sản phẩm có tên, có người dùng, có trách nhiệm và có lý do để tiếp tục được nâng cấp.

Khoảnh khắc 1313
Những người bạn mới

Gặp những người bạn mới

Từ một phần mềm, tôi gặp thêm nhiều người mới. Có người bắt đầu là khách hàng, rồi trở thành người góp ý, người ủng hộ, thậm chí là bạn bè. Tôi nhận ra công nghệ lạnh lùng chỉ khi mình làm nó lạnh lùng; còn nếu nó được tạo ra từ sự thấu hiểu, nó có thể kéo con người lại gần nhau hơn.

Khoảnh khắc 1414
Nhìn lại

Nhìn lại đoạn đường đã qua

Có những thứ lúc bắt đầu tưởng rất xa, xa đến mức chính tôi cũng từng nghi ngờ mình có đi nổi không. Nhưng khi nhìn lại, mọi thứ đều được tạo nên từ những buổi tối tự học, những lần thử sai, những lần bị từ chối và những lần tự đứng dậy. Không có phép màu nào cả, chỉ có một người chưa chịu bỏ cuộc.

Khoảnh khắc 1515
Hành trình tiếp diễn

Tiếp tục xây dựng

Nhật ký này không phải là đoạn kết. Nó là nơi tôi giữ lại những gì đã đi qua để nhắc mình phải tiếp tục học, tiếp tục làm và tiếp tục biến ý tưởng thành sản phẩm thật. Nếu có điều gì tôi muốn người khác nhớ về hành trình này, thì đó là: xuất phát điểm có thể rất nhỏ, nhưng nếu đủ bền bỉ, một con người vẫn có thể tự xây cho mình một con đường.

Mỗi khoảnh khắc ở đây không chỉ là một tấm ảnh, mà là một phần của hành trình tự học, tự sửa mình và tự xây dựng sản phẩm từ những điều rất thật.